Những ngày chung sống với anh, Thẩm Hề chưa từng thấy bộ mặt này của Phó Đồng Văn. Cô cúi đầu nhìn những quân bài trên bàn, ánh đèn mờ tối, bóng người đong đưa. Trước khi trời hửng sáng, khi người và ma vẫn còn lẫn lộn, ma lớn phải đánh ma bé.
Phó Đồng Văn thật sự đã say, người không còn tỉnh táo, đầu cũng nặng trịch, mắt cứ díp lại.
Nửa phút trôi qua... vẫn không có câu sau.
Quan tham mưu không nhìn thấu suy nghĩ trong lòng anh, trong phút chốc lặng ngắt như tờ, ông ta đắn đo, cuối cùng mở lời trước để giành thế chủ động:"Trong lòng cậu ba cũng rõ, các vị thiếu gia ở đây cũng rõ, trước mắt hoàng thượng kiêng kỵ nhất là người của Thái Tùng Pha. Để bảo vệ danh tiếng và thể diện cho các vị, đêm nay tôi không kèn không trống chỉ đứng chờ các vị mệt rồi, tàn cuộc rồi mới vào bắt người. Huống hồ..." Ông ta thoáng ngừng rồi tiếp tục,"Hiện giờ người của tôi đang ở dưới tầng chờ đưa người đi, chờ lâu rồi, khách qua lại đều nhìn thấy. Dù tôi muốn giấu cũng không qua nổi con mắt đám đông. Gia đình các vị thiếu gia đây đều danh giá, hà cớ gì phải chuốc khó chịu vào người chỉ vì gã ất ơ?"
Dứt lời lại hành lễ:"Mong cậu ba thông cảm."
Lời ông ta nói tuy rất khách sáo nhưng có sức uy hiếp. Những người ở đây đều là con ông cháu cha, gia đình quan chức chính phủ, sẽ không làm khó ông ta chỉ vì một tên phản tặc nho nhỏ, tin này mà truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579212/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.