Cô gái ấy chúc thọ Phó lão gia xong thì phì cười: "Cha bắt cháu phải học thuộc, sợ cháu nói nhiều làm ông ấy mất mặt." Cô ấy cởi áo khoác ra đưa cho cô hầu đi theo, trên người mặc kiểu váy dài giống Thẩm Hề.
Đều từng đi du học nước ngoài, thẩm mỹ rất khác các tiểu thư, bà bé ở đây.
Cũng bởi vậy mà cô ấy nhìn Thẩm Hề lâu hơn một chút.
Trên dưới nhà họ Phó đều quen biết cô ấy, tuy rằng đến muộn, nhưng cô ấy không hề giữ kẽ, cũng không coi mình là khách, ngược lại còn tự nhiên như cô chủ trong phủ. Lão phu nhân gọi tới ngồi bên cạnh, nhưng cô ấy từ chối.
"Cháu ngồi gần lan can cùng với em sáu là được rồi ạ." Cô ấy đến gần lan can, ngồi phía sau Phó Đồng Văn.
Vừa ngồi xuống thì giả bộ như bây giờ mới chú ý đến Thẩm Hề: "Đây là?"
Cô sau nói thầm: "Là cô Thẩm, người của... anh ba."
Cô im lặng trong giây lát rồi cười nói: "Chào cô, tôi họ Cô, tên Cô Ấu Vi."
Thẩm Hề gật đầu, nhã nhặn trả lời: "Chào cô, tôi họ Thẩm, tên Thẩm Hề."
"Thẩm Hề?" Cô Ấu Vi đọc lại tên cô hai lần, một lát sau cười cười: "Hân hạnh gặp mặt."
Câu nói này, ý tứ sâu xa.
Có điều Thẩm Hề không hiểu.
Cô Ấu Vi gác một tay lên lưng ghế của Phó Đồng Văn: "Anh gặp em, một câu cũng không nói sao?"
Phó Đồng Văn vẫn nhìn về phía sân khấu:"Lần này về ở lại bao lâu?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579203/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.