Thẩm Hề nhanh chóng bưng ấm trà quay lại.
Hai người đàn ông đang cầm giấy và bút, một góc tờ báo viết chi chít tiếng Pháp và tiếng Anh.
Bác sĩ Đàm luôn nghĩ sau khi về nước sẽ dịch sách, nên hễ có thời gian là sẽ thảo luận với Phó Đồng Văn.
"Đọc hiểu không?" Bác sĩ Đàm liếc cô, "Khi tôi còn đi học, chỉ biết tiếng Anh thôi không đủ. Rất nhiều tài liệu đều viết bằng tiếng Pháp."
"Vừa rồi...Anh nói lĩnh vực giáo sư anh nghiên cứu là nhồi máu cơ tim nhỉ." Trọng điểm là từ "nhồi máu", khi rót nước nóng cô chợt nhớ tới, trong những tài liệu mình từng xem, khi đã phát bệnh rồi, thì đa số không thoát khỏi cửa chết.
"Hoá ra vì chuyện này nên mới quay lại. Tôi đã nói với cô rồi, trước mắt tình hình sức khoẻ của cậu ta ổn định, không có gì nghiêm trọng. Mà trong lĩnh vực tim mạch cô vẫn là người ngoài ngành mà thôi. Tôi chỉ lo cuối cùng tình trạng của cậu ta tới bước này," Bác sĩ Đàm cười nhìn cô, "Thật ra số cậu ta là số cậu chủ, nhường cậu ta, chiều cậu ta là được."
Thẩm Hề ngó thử, hình như là bệnh tim.
Lúc này, thỏ trắng thí nghiệm họ Phó ra hiệu rằng anh muốn uống trà.
Thẩm Hề đưa tách trà cho anh bằng hai tay, dịu dàng dặn: "Nóng đấy, anh uống chậm một chút."
Lời vừa dứt, cô là người lúng túng đầu tiên. Nói thế chẳng khác gì muốn thổi cho anh đến khi trà nguội.
Phó Đồng Văn và bác sĩ Đàm đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579171/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.