*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Ninh Trừng đang phát sầu thì cứu tinh xuất hiện.
Ninh Hạo Nhiên vừa vặn quay về ngay lúc này, trong tay còn cầm theo một túi nhỏ đựng chanh tươi vừa hái xuống từ vườn trái cây, đưa cho cô, bảo cô lúc nào nấu ăn thì dùng, không ngừng khoe khoang ông có bao nhiêu mặt mũi, chủ vườn trái cây mới có thể đưa ông một túi chanh tươi như vậy.
Chanh màu vàng tươi, bên trên còn có lá xanh chưa hái xuống, thoạt nhìn thực sự rất tươi.
Ninh Trừng liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, còn mười lăm phút nữa là đến mười hai giờ! Cô không nói hai lời, lấy một quả chanh trong túi rồi lập tức chạy ra khỏi tiệm trái cây, chạy về phía địa chỉ ghi trên tờ giấy trong tay. May là ở cùng con phố, qua hai ngã tư là đến.
Đó là một tòa chung cư không cũ không mới, những người xuất hiện ở thang máy chủ yếu thuộc giới cổ cồn trắng [1], nam tây trang giày da, nữ váy áo công sở, người nào người nấy vội đến vội đi. Đây là cảnh tượng thường thấy nhất của một thành phố đâu đâu cũng là tòa nhà, xi măng cốt thép như thành phố Hồng.
"Đinh!" Thang máy đã lên tầng cao nhất. Ninh Trừng ra khỏi thang máy, hành lang bên trái có hai căn hộ, thoạt nhìn giống y hệt nhau, cô nhìn lại địa chỉ, chỉ có tầng mấy, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-quyt-chin/2373171/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.