Ngu Trì Cảnh không nói chuyện, Đào Viễn lại tự cảm thán: "Mặc dù trước kia nhìn xa đã thấy đẹp rồi, không ngờ bây giờ được nhìn gần, mẹ nó đẹp thật đấy."
Ngu Trì Cảnh bỗng thấy đắc ý khó hiểu nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ nói một câu: "Cho cậu ấy vào."
"Ồ ồ." – Đào Viễn vội vàng tránh sang một bên, cười với Thời Hoài: "Xin lỗi nha chị dâu, lỗi tui lỗi tui."
Thời Hoài ngơ ngác nhìn anh, hai bên tai bị tiếng gọi 'chị dâu' làm cho đỏ bừng. Ngu Trì Cảnh đi qua, nói "Đừng gọi linh tinh", rồi kéo Thời Hoài vào phòng, đóng cửa lại.
Hắn quay lưng về phía Thời Hoài, không nhìn thấy cậu cúi đầu, màu đỏ trên tai nhạt dần.
"Ngồi lên giường tôi."
Ngu Trì Cảnh chỉ chỉ giường mình, chờ Thời Hoài ngồi xuống hắn cũng ngồi cùng cậu, cồn và thuốc mỡ đã đặt sẵn trên giường, hắn thuần thục mở lọ cồn sát khuẩn cho Thời Hoài, đông tác vẫn rất cẩn thận, cúi lưng rất gần tay cậu, theo bản năng thổi thổi nhẹ nhàng như đang bôi thuốc cho trẻ con.
Đào Viễn vẫn còn đang ồn ào: "Không cho gọi chị dâu thì bọn này gọi là gì? Dù sao sau này người ta cũng thường xuyên đến mà, phải có tên riêng chứ."
Thời Hoài ngước mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Tớ tên Thời Hoài."
"Ừ, anh biết mà." – Đào Viễn cười cười: "Để tỏ vẻ thân mật, chúng ta cần đặt cho nhau biệt danh đặc biệt một tí, ví dụ như bọn này gọi Ngu Trì Cảnh là anh Ngu, đại ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-nho-lanh-lanh/3593370/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.