Chớp mắt đã sắp đến Tết Dương lịch. Tâm tư của học sinh đã không còn đặt trên bài vở mà chỉ muốn kỳ nghỉ đến thật nhanh.
Trong lúc nghỉ giữa giờ, Trịnh Nhã Thu hỏi Vu Chiêu Đệ định làm gì trong 3 ngày nghỉ lễ.
“Tớ phải đi bón phân cho cây giúp chú Dương.”
Thỉnh thoảng người trong thôn sẽ thuê cô đi bón phân cho cây hoặc là gieo hạt, một ngày được 30 tệ.
“Nhưng mùng 2 là sinh nhật cậu, tớ còn đang muốn mùng 2 sẽ đến nhà cậu để chúc mừng sinh nhật nữa.”
Lâm Thịnh ngồi sau nghe được lời Trịnh Nhã Thu, ngẩng đầu, chọc chọc vào lưng Vu Chiêu Đệ. Anh thấy vui nên chọc mãi, Vu Chiêu Đệ đang nói chuyện với Trịnh Nhã Thu, không quay lại ngay.
Cô nói chuyện với Nhã Thu xong mới quay xuống: “Lâm Thịnh, đừng chọc vào lưng tôi nữa, nhột.”
Cô quay xuống thì Lâm Thịnh đổi thành chọc vào má cô, lười biếng: “Vu Chiêu Đệ, má em không có tí thịt nào, phải ăn nhiều thịt vào.”
Vu Chiêu Đệ cảm thấy động tác này của anh hơi mập mờ, khuôn mặt đỏ lên, hất tay anh ra: “Anh chọc tôi có chuyện gì?”
“Em nói giúp chú Dương bón phân là thế nào, còn nữa sinh nhật em vào mùng 2 thật à?”
“Là bón phân cho cây của chú Dương, không phải bón phân cho chú Dương.” Vu Chiêu Đệ sửa lời anh.
Chú Dương trồng một vườn cây trên đỉnh núi. Chú ấy bận, không đi bón phân cho cây được nên mới nhờ cô, trả công 30 tệ. Hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-khong-ve-lai/2825069/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.