Vu Chiêu Đệ học đến 10h mới đứng lên ra về. Lâm Thịnh khăng khăng phải đưa cô về.
Đường trong thôn không có đèn nên tối om, chỉ có ánh trăng sáng le lói. Hai người sóng vai cùng đi.
“Vu Chiêu Đệ, em không sợ sao? Đường tối như vậy.” Lâm Thịnh mở đèn pin trên điện thoại chiếu sáng đường. Đường trong thôn không hề bằng phẳng, đều là đường đất nên gập ghềnh mấp mô, đi không cẩn thận sẽ ngã.
Vu Chiêu Đệ nói mình đi nhiều thành quen rồi.
Lâm Thịnh chiếu đèn vào mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Không phải sợ, sau này tôi sẽ đi cùng em, tôi sẽ soi đường cho em.”
Vu Chiêu Đệ chớp chớp mắt, dường như chưa quen khi đột ngột bị ánh sáng mạnh chiếu tới. Đối với lời anh nói cô lại càng khó hiểu hơn. Dường như cô mơ hồ hiểu được cái gì đó, lại như không hiểu được hàm ý thực sự của anh, suy nghĩ cứ mơ mơ hồ hồ, vì vậy không đáp lời anh.
Lúc này Lâm Thịnh mới chiếu điện thoại ra phía trước, không còn hướng về phía cô.
Trên đường chỉ có tiếng bước chân của hai người.
Đi tới nửa đường, Vu Chiêu Đệ bỗng nhiên dừng lại, nghiêm túc nhìn Lâm Thịnh: “Lâm Thịnh, đừng quá tốt với tôi. Tôi không quen, cũng không trả nổi.”
Bỗng nhiên Lâm Thịnh rất muốn ôm cô. Vu Chiêu Đệ bây giờ nhạy cảm lại yếu đuối, viền mắt hồng hồng. Anh biết cô đã hiểu anh muốn bày tỏ điều gì, chính là bởi vì hiểu rõ nên mới từ chối. Cô sợ người khác đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-khong-ve-lai/2825067/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.