" Con rắn đó cũng có chút đáng thương mà. Chúng ta không đến đây động chạm đến nó thì nó sẽ không làm hại chúng ta."
Từ nãy giờ Tinh Tuyết mới có cơ hội nói.
Đình Ân nghe xong thì tức giận đùng đùng. Ngay từ lúc đầu, nếu không phải là cô đụng chạm đến trứng của nó thì mọi chuyện đã không đến nước này. Cô còn ở đây tỏ vẻ thương tiếc ai. Thật nực cười!
" Người đáng thương phải là bjn ta đây. Cũng do ngươi mà cái mạng này sắp nằm trong bụng con rắn đó. Ta không muốn chung đội với ngươi một chút nào."
Nói ra những lời trong lòng mình, Đình Ân hất mặt bỏ đi. Cô ta phải đi tìm Trưởng lão để xem xét lại việc làm nhiệm việc chung với Tinh Tuyết. Trình Ngưu và Khương Bân cũng bỏ đi, chỉ còn lại Thượng Đằng và Lý Minh ở lại cùng cô. Tinh Tuyết bị những lời nói của Đình Ân làm cô buồn bã mà cúi mặt xuống. Thượng Đằng nhìn cô muốn an ủi nhưng lại chậm hơn Lý Minh một bước. hắn ta vỗ vai Tinh Tuyết.
" Muội đừng buồn nữa. Bây giờ chúng ta trở về Lâm Sơn chờ trưởng lão xem xét. Đình Ân tỷ ấy trong lúc nóng giận nên mới bày tỏ thái độ thôi. Thật ra tỷ ấy không có ý xấu với muội đâu."
Những lời an ủi của Lý Minh làm tâm trạng cô tốt hơn một chút. Cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, gật đầu đồng ý với hắn ta. Thượng Đằng nhìn hai người họ ánh mắt đầy u ám, trong lòng cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740782/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.