" Tinh Tuyết!"
Thiên Tử trưởng lão bước đến chỗ cô, nhìn thùng nước đã lưng đi một nửa, khẽ vuốt bộ râu của mình ông lắc đầu. Tinh Tuyết cũng biết được ẩn ý của trưởng lão, cô liền cúi đầu xuống tránh đi ánh mắt của ông ta. Lỡ như trưởng lão lại bắt cô chịu phạt nữa thì làm sao đây. Không không, cô không muốn nhận thêm hình phạt nào nữa đâu. Nhưng trưởng lão lại bất ngờ lấy thùng nước đặt xuống, ông ôn tồn nói:
" Bị phạt như này, con thấy phục không?"
" Có có."
Dù có không phục cô vẫn phải gật đầu đồng ý nếu không trưởng lão lại cho thêm hình phạt mới thì sao. Quan trọng hơn là trưởng lão bỏ thùng nước không cho cô gánh nữa, có phải là hết trách phạt cô rồi không? Tinh Tuyết ngây thơ hỏi:
" Trưởng lão đã hết trách phạt con rồi à!"
" Ta chỉ phạt người có tội. Con có tội không?"
" Con..."
Không thể nói được. Cô thấy bản thân cũng có một chút tội, một chút không tội. Vậy cô có nên nhận phạt hay không?
Thiên Tử trưởng lão lại nói tiếp:
" Tội của con là tinh nghịch, còn con rắn kia vốn đã ở đó từ trước. Con không có tội. Vì vậy, thùng nước chỉ chứa phân nửa."
" Trưởng lão, người đã biết rồi sao!"
Vẻ mặt cô đầy ngạc nhiên. Làm sao trưởng lão biết được lúc chiều cô chỉ lấy có phân nửa thùng nước? Chẳng lẽ việc gian lận đã bị phát hiện! Nhưng mà cô có dùng linh lực của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740780/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.