Hơn mười ngày tĩnh dưỡng, cơ thể Tiêu Quân Nhã đã được điều trị khá hơn. Mùi dược liệu nhè nhẹ quanh quẩn trong điện cũng dễ ngửi. Ngoại trừ Dung tu nghi có khi đến nói chuyện một chốc thì không có ai đến quấy rầy. Nàng khá là thanh nhàn.
Người mới được phong - Đổng tài nhân hơi được sủng; Tô Hành ngủ với nàng hẳn ba đêm và ban thưởng sườn điện Tĩnh Nghi Cung; kéo theo các phi tần khác cũng ban thưởng cho nàng không ngừng. Tiêu Quân Nhã là hoàng hậu, tự nhiên cũng thuận tay sai Thanh Trúc đưa qua. Mà Tô Hành khi sủng hạnh người khác cũng không quên Hinh thục dung: vì mất hài tử, Tô Hành thương tiếc nàng hơn, sủng nàng hơn. Phượng Tê Cung thì siêu vắng lặng, tương phản với Lưu Vân Cung đông như trẩy hội của Hinh thục dung.
Hoàng hậu, có xu thế thất sủng...
Nhưng suy cho cùng, Tô Hành vẫn là còn nhớ tới Tiêu Quân Nhã. Minh chứng cho việc này là Tô Hành đã cho phép mẫu thân và muội muội của nàng tiến cung. Đây là chuyện duy nhất làm nàng vui mừng.
Hôm đó, Tiêu Quân Nhã cho bày nhuyễn tháp trước cửa sổ, lười nhác mà nằm xem thi văn. Xuân Phân ở sau lưng cầm quạt quạt cho nàng. Trên tiểu án có trà lài thơm ngát. Vườn hoa thơm ngát ở đối diện cửa sổ, một cơn gió là mùi hoa ập tới. Tô Hành vào điện, thấy Tiêu Quân Nhã đang nhàn nhã tựa nhuyễn tháp và tập trung xem thi văn. Tóc nàng thắt một ít và đơn giản búi lại bằng trâm ngọc, số tóc còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571646/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.