Chạng vạng có một cơn mưa. Hạt mưa rơi tí tách trên ngói lưu ly. Mưa ngày càng lớn. Vũ Đồng đóng cửa sổ và nghe Hoàng hậu nói:
"Điền thị trước kia cùng Diêu Quý cơ quan hệ không tệ thì phải?"
Như Ý ngẩn người, trả lời: "Hồi Nương nương, Điền thị cùng Diêu Quý cơ vào cung cùng năm. Lúc ấy Điền thị tương đối được Bệ hạ ưu ái, mà Diêu Quý cơ thì lại là người không được chú ý đến. Sau này, Diêu Quý cơ dựa vào Điền thị được Bệ hạ sủng hạnh, từ Thất phẩm – Phương uyển lên Tứ phẩm – Quý cơ.... Nếu nói đến quan hệ với Điền thị... theo nô tỳ thấy, thì cũng chỉ là mặt ngoài."
Tiêu Quân Nhã xoa thái dương, hỏi: "Như Ý tiến cung có năm năm đi?"
"Hồi Nương nương, đúng thế ạ."
Tiêu Quân Nhã không có lên tiếng nữa mà chỉ xoa thái dương. Vũ Đồng đứng ở một bên trộm xem xét Như Ý. Thấy Như Ý phục tùng cúi đầu, đứng thẳng một cách tự nhiên, giống như dù có sóng to gió lớn cũng không làm gì được nàng, Vũ Đồng không khỏi cảm thán: vẫn là lão nhân hầu hạ Bệ hạ ba năm, so với tiểu cô nương mình mới vào cung mới mấy tháng ổn trọng hơn...
"Ugh... Như Ý là lão nhân trong cung. Lại hầu hạ Bệ hạ lâu như vậy, Bổn cung yên tâm. Cung nữ bên cạnh Bổn cung, người lâu nhất cũng chỉ mới có ba năm, không ai có khí độ như ngươi cả. Còn cần ngươi dạy bảo các nàng nhiều." Tiêu Quân Nhã nâng mắt nhìn Như Ý, chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571633/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.