Nàng nói vậy là vì muốn thử Tô Hành, tuy y tốt với nàng nhưng lại không bằng lòng với Định quốc công, một động tác nhỏ cũng làm y để ý. Nàng vì mẫu tộc mà nói thẳng khó tránh khỏi không làm y không vui, cho nên nàng cũng hồi hộp.
Y vuốt ve nhẫn ngọc ở ngón cái, lặng im một lát.
"Lời nàng nói. . ."
Tiêu Quân Nhã cảm thấy ngoài ý muốn.
"Trẫm nói thật cũng không biết gì nhiều về y, nhưng học vấn của y... nói chung là một nhân tài."
Nàng chỉ cười không đáp. Y đang muốn nói chuyện, nàng chỉ cần nghe thôi là đủ.
14 tuổi, Giản Vân Hạc đến Kinh Thành, lúc đó nàng 11 tuổi. Giản Vân Hạc sinh ra ở Liêu Nam, thư hương thế gia, tai nghe mắt đọc từ nhỏ, đầy bụng học vấn khi còn bé, lại đam mê võ học nên đi theo thầy học võ, quả thật là văn võ song toàn. Vậy tại sao một quý gia công tử lại một mình lên Kinh? Nàng nhớ, khi đó Giản Vân Hạc nói cho nàng, y là trưởng tử chi thứ 2 của Giản gia, mẹ mất sớm, là lão phu nhân nuôi y lớn, khi cha qua đời, đại phòng - chú y đuổi ra khỏi nhà. Khi đó lão phu nhân cũng đã mất nhiều năm, toàn Giản gia không ai có thể giúp y. Sau y gặp người thầy dạy võ của mình, nghe theo ổng, cầm ngân lượng ổng cho một mình lên Kinh. Tuổi nhỏ tài hoa, mới vào Kinh được Nam quốc công thưởng thức, bị bắt làm môn hạ. Nam quốc công không màng đến triều sự,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571598/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.