"Ngạc nhiên thật, Triệu phi vậy mà chủ động." Xuân Phân giơ tờ giấy nhìn qua nhìn lại mấy lần, ngữ khí chế nhạo.
Tiêu Quân Nhã ngắm hộ giáp trên ngón út, "Còn không phải cùng đường mới nhớ tới bản cung." Nàng bưng trà nhấp một ngụm, nhìn tâm tư Xuân Phân ra sao đều để trên mặt, ý cười trong mắt lại nhiều hơn.
Xuân Phân: "Con người ấy mà, phả có chỗ dựa mới được. Triệu phi còn chất giọng thì còn sủng, hiện không có thì dựa vào nương nương. Chỉ là, sợ nàng có chỗ dựa rồi lại không e dè gì nữa."
"Sai rồi. Bản cung không phải bệ hạ, Triệu phi có dựa vào cũng là vô ích."
Xuân Phân nở nụ cười, không nói tiếp đề tài mà là vòng qua cái khác.
"Nương nương, Đại công tử sắp đại hôn, hôm qua nô tỳ cùng Như Ý có tuyển mấy hạ lễ, ngài xem qua đi." Nàng dâng lên sách nhỏ.
Tiêu Quân Nhã tiếp nhận, lật xem vài tờ, gọi Xuân Phân đến trước mặt chỉ cho nàng vài cái.
"Nô tỳ nhớ rồi."
"Ừ."
Kỳ thật, nàng hy vọng có thể được xuất cung ngày hôm đó vì nàng muốn gặp cha mình. Định quốc công phủ cho dù trung tâm thế nào, đối Tô Hành mà nói đều là một mối nguy hiểm. Độ nguy hiểm có thể còn lớn hơn Vinh Vương. Hiện nàng tuy được sủng ái, Tô Hành coi như là tạm thời yên lòng đối đãi nàng, nhưng ai biết duy trì được bao lâu? Đừng nói nàng không có tiền đồ, trong suy nghĩ của nàng, quyền lợi chỉ tổ phỏng tay, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571590/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.