Tiểu Ngô Tử thò đầu vào, bị không khí bên trong làm sợ run. Như Ý nhìn bộ dạng không tiền đồ của cậu, lười bảo cậu đi vào thông báo, thoải mái đi vào. Cứ như thế càng làm Tiểu Ngô Tử hoảng sợ, nếu không phải còn lý trí thì đã xông lên ngăn đón người.
"Bệ hạ, nô tỳ phụng mệnh Hoàng hậu nương nương đến đưa trà." Như Ý quỳ gối cúi người, trầm ổn nói.
Tô Hành đang nổi nóng mà có người tự nhiên tiến vào, còn không có thông báo, y quét mắt liếc nhìn Tiểu Ngô Tử làm cậu ta xém ngã. Tôn Đắc Trung cũng nhìn qua, vội nháy mắt, trong lòng đổ mồ hôi dùm tiểu đồ đệ của mình. Tiểu Ngô Tử hiểu ý, vội đứng dậy chắp tay lui ra ngoài.
"Đứng dậy đi." Tô Hành xoa thái dương.
Như Ý đứng dậy, không chút hoang mang nói: "Bệ hạ, đây là trà cúc nương nương mới nấu cho ngài."
Chuyện Tiểu Ngô Tử không ảnh hưởng gì đến Như Ý. Hầu hạ vua 3 năm, hiện giờ lại hầu Hoàng hậu, nàng tự nhiên hiểu được vua sẽ không giận chó đánh mèo nàng.
Nghe thế, Tôn Đắc Trung tiến lên đón mâm. Nhìn sắc mặt vua hòa hoãn thì không khỏi cảm khái Hoàng hậu đưa trà tới thật đúng lúc.
Tô Hành nhìn trà, rồi phân phó Như Ý trở về phục mệnh.
Như Ý đi ra, nhìn thấy Tiểu Ngô Tử đang ngồi lau mồ hôi, nàng nói: "Về sau làm việc nhìn xa trông rộng một chút. Hôm nay may mắn bệ hạ không có trút giận lên ngươi. Lần sau nếu ngươi còn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571589/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.