Tô Hành mở mắt nhìn Tiêu Quân Nhã, hơi trầm giọng nói: "Nàng vừa nói cái gì?"
"... Thần, thần thiếp nói... Thần thiếp quen biết Giản Vân Hạc..."
Phát giác mình hơi nặng lời, Tô Hành thu liễm cảm xúc, nâng cằm nàng lên, "Chuyện gì xảy ra?"
"Thần thiếp... Trước khi chưa cập kê đã quen biết Giản Vân Hạc... Y đối thần thiếp tựa như ca ca... Nhưng, ba năm trước, y nói y phải đi, sẽ không gặp lại thần thiếp nữa. Cho đến lần đó ngài nhắc tới y..." Nàng cúi mắt, giọng nói khẽ khàng. "Thần thiếp không biết làm sao, vô thức không muốn để ngài biết thần thiếp biết y... C-cho nên..."
Tô Hành sững sờ một lúc lâu, đến khi cảm giác được lưng bàn tay bị nóng mới hồi phục tinh thần lại. Nàng khẽ run, nước mắt chảy từ hai má nhỏ lên lưng bàn tay y... Nàng cố nén nước mắt. Nước mắt phụ nữ hậu cung chia làm hai loại, một khiến người thương, một khiến người ghét. Nàng là loại thứ nhất.
"Định Quốc công phản đối, là vì nguyên do này?" Tô Hành thở dài hỏi. Y vốn nghĩ mình sẽ tức giận mà không ngờ giận không nổi.
"Dạ... Gia phụ lo lắng... Cho nên mới..." Nàng chớp mắt và chậm rãi nâng mắt lên, "Là gia phụ phản đối cũng được, hay Giản Vân Hạc làm như không biết thần thiếp cũng thế, tất cả đều vì tốt cho thần thiếp."
Tô Hành thở dài, lau nước mắt cho nàng, cúi hôn môi nàng. Thấy nàng vẫn còn sợ hãi, y nhỏ nhẹ nói:
"Chúng ta là vợ chồng, có gì không thể nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571585/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.