Cậu mất mát rũ mắt, có chút buồn bã và cô đơn, nói: "Chú đẹp trai chán ghét cháu rồi phải không? Có phải cháu rất phiền phức không?"
"..." Quản gia hơi ngẩn người, có chút dở khóc dở cười, tâm tư của đứa trẻ này, xem ra tinh tế hơn ông tưởng tượng.
Ông chủ chưa bao giờ thích trẻ con, luôn không có chút kiên nhẫn nào với mấy đứa trẻ, ông chủ chỉ thích mèo thôi, nuôi một con mèo màu đen, bình thường rãnh rỗi sẽ ôm con mèo đen đó đi tản bộ trong sân.
Có thể thấy được, tính cách của ông chủ, có hơi quái gở một chút.
Không thích trẻ con.
Chỉ có điều, ông không thể nào nói thẳng trước mặt Sở Tiểu Bảo, nếu không, khó tránh khỏi sẽ làm tổn thương trong lòng cậu.
"Chỉ là ông chủ hơi vội thôi." Quản gia có lòng tốt an ủi: "Bình thường ông chủ phải làm việc rất bận rộn, cho nên, không thể đích thân đưa cháu đến đồn cảnh sát được!"
"Ưm... Vậy được rồi!"
Sở Tiểu Bảo gật đầu, mỉm cười, lễ phép nói: "Cháu cảm ơn ông!"
"Không có gì, đây chính là bổn phận công việc của ông."
Quản gia thật tình thích đứa bé này.
Không phải vì cái gì, mà là ngũ quan dung mạo của đứa bé cực kỳ giống với ông chủ lúc còn nhỏ.
Nhất là gương mặt kia, hầu như không có điểm bất đồng, trông cực kỳ giống nhau.
Mà điểm khác biệt chính là, lúc Cố Cảnh Liên còn nhỏ, đôi mắt rất lạnh nhạt, giống như bị một tầng sương mù bao trùm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong/2044987/chuong-2733.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.