A...
Đã lưu lại từ lúc nào vậy?
Tên lưu manh kia!
Hữu Hữu lại chỉ phía sau, hỏi: "Mẹ, kia là cái gì?"
"Muỗi cắn... cắn!"
"Đấy không phải vết muỗi cắn." Hữu Hữu vòng hai tay trước ngực, tỏ ra không vừa lòng với việc cô đưa ra lý do không hợp tình hợp lý.
Cô quay đầu lại, liền thấy ánh mắt hoài nghi của cậu nhóc đang dừng trên người mình, sau đó cậu nhóc đột ngột nói một câu: "Có gian tình!"
...
Hoàn toàn im ắng!
Trực giác thằng nhóc này đừng nhạy cảm quá như thế chứ!
Thằng bé thông minh quá... hình như là cũng không được tốt lắm!
Cô cũng không biết phải ứng phó như thế nào!
Vân Thi Thi có chút dở khóc dở cười, vì vậy vội vàng chạy vào phòng vệ sinh, soi gương, chỉnh đốn lại quần áo và đầu tóc đang lộn xộn.
Hữu Hữu đi một vòng xung quanh phong, phát hiện ra một dấu giày ngay tại cửa sổ sát đất.
Trong nhà thuê người giúp việc theo giờ, mỗi ngày đều có người tới dọn dẹp phòng đúng giờ, trong nhà lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ.
Cậu nhóc ngồi xổm xuống, lấy tay sờ lên dấu giày, dấu vết vẫn còn mới, hẳn là vừa được lưu lại cách đây chưa lâu.
Cậu đi đến trước cửa sổ sát đất, đẩy cửa ra, đi đến ban công, bật toàn bộ đèn sân lên, ánh mắt quét tìm một lần.
Một tiếng huýt sáo trong trẻo vang lên.
Hữu Hữu biến sắc, theo âm thanh mà tìm kiếm, chỉ thấy bóng dáng cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong/2040558/chuong-527.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.