Sau khi Lâm Hà Vinh rời đi, trong nhà lập tức liền yên tĩnh lại.
Mộ Yến Lê nói: "Để tôi đi xem Hoa Linh thế nào."
Dung Tu Thành đáp lời, vội vàng nhân lúc cô ấy đi vào nhà vệ sinh mà khôi phục lại kết nối Internet. Chờ đến khi hai người từ trong nhà vệ sinh đi ra ngoài.
Dung Tu Thành vừa liếc mắt liền nhìn ra được hai người họ đều đã trang điểm, nói vậy cô gái của anh chắc là vì Thẩm Hoa Linh nên mới cùng trang điểm.
Còn Thẩm Hoa Linh trang điểm là vì che đậy đôi mắt sưng đỏ sau khi khóc xong. "Được rồi, cảm xúc của tớ tốt hơn rồi, Yến Lệ à, tớ đi đây, hôm nay tớ còn phải đi làm."
Mộ Yến Lệ nhíu mày: "Ăn đã rồi hằng đi!" "Không cần đâu, tớ cũng chẳng có khẩu vị gì, tớ đi trước đây" Thẩm Hoa Linh nói xong liền rời đi.
Tiền Thẩm Hoa Linh đi xong, Mộ Yến Lê lại nhìn về phía Dung Tu Thành, trong ánh mắt tỏ rõ ý muốn nói: "Người ta đều đã đi cả rồi, lúc nào anh mới đi?"
Còn Dung Tu Thành thì lại trực tiếp túm lấy cái ghế rồi ngồi xuống, dùng hành động thực tế để trả lời, anh vốn không định đi.
Mộ Yến Lệ bĩu môi, cô như thế này có coi là dẫn sói vào nhà không? Tại sao lại còn đuổi ra không được vậy chứ? Thôi bỏ đi.
Nể tình anh ấy giúp đỡ cô nhiều như vậy, cô cũng không so đo với anh nữa.
Cô làm ra vẻ thoải mái đi vào nhà bếp múc cháo, sau khi cháo được bưng lên thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197490/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.