"Mộ Ngọc Tú." Mộ Gia Hạo nói. Dung Tư Thành nhíu mày: "Lại là cô ta? Người phụ nữ này thật đúng là âm hồn không tan."
Bàn tay nhỏ của Mộ Gia Hạo không dừng lại, vẫn luôn bận rộn với chiếc máy tính. Cậu bé lại một lần nữa lấy tư liệu kỷ niệm ngày cưới của Mộ Ngọc Tú, xuất ra video và ảnh rồi đăng tải lên mạng, còn có cả sự kiện cô ta ăn cắp ý tưởng ở cuộc thi.
Dung Tư Thành thấy con trai đã xử lý được rồi, thậm chí một số từ khóa quan trọng về Mộ Yến Lệ cũng đã không còn tra cứu được nữa.
Anh lấy điện thoại ra gọi người, bảo bọn họ đưa bài đăng này lên top tìm kiếm, sau khi thấy bài về Mộ Ngọc Tú đã thay đổi vị trí với bài của Mộ Yến Lệ, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
Dung Tư Thành nhìn Mộ Gia Hạo: "Có phải vì nội dung của bài đăng này nên mẹ con mới không chịu tiếp nhận cha không?"
Mộ Gia Hạo trả lời: "Con không biết, dù sao thì mẹ cũng không thích đàn ông, cũng chưa từng quen bạn trai!"
Dung Tư Thành lên tiếng: "Vậy thì cha có thể nói thẳng với cô ấy, người đêm đó là cha, không phải người khác." Mộ Gia Hạo chán nản nhìn anh: "Thừa nhận cha đã ức hiếp mẹ con? Khiến cho mẹ phải rời khỏi đất nước này?
Cha cảm thấy cha nói xong, mẹ còn có thể để ý đến cha không?"
Dung Tư Thành nhất thời bị thằng bé nói đến hoảng hốt. Quan hệ giữa bọn họ vừa mới tốt lên được một chút, vậy thì vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197489/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.