Mộ Yến Lệ kiêu ngạo hừ một tiếng, cô cúi đầu cho bát đũa vào máy rửa bát, nhưng vẫn không nói bất cứ điều gì.
Trên gương mặt nho nhỏ của cô tràn đầy bực tức, một dáng vẻ nghẹn họng muốn nói nhưng lại không thể nói, không hiểu tại sao lại khiến Dung Tư Thành cảm thấy rất đáng yêu. "Có phải bọn họ nói rằng tôi vẫn đang tìm kiếm một người phụ nữ không?" Dung Tư Thành hỏi. Trong lòng Mộ Yến Lệ nghi ngờ, xem ra anh ấy đều biết cá.
Vậy mà anh còn trêu chọc cô?
Tên đàn ông xấu xa!
Thế nhưng trên mặt cô vẫn ung dung thản nhiên như cũ, giả vờ như vô cùng kinh ngạc mà nói: "Ồ, vậy sao? Bọn họ đều nói anh không tìm bạn gái là vì anh quá xuất sắc, khiến những người phụ nữ khác vừa nhìn thấy anh là đã sinh lòng khiếp sợ. Anh vẫn luôn tìm kiếm một người, là ai vậy?"
Dung Tư Thành dựa vào kệ bếp đối mặt với Mộ Yến Lệ ngắm nhìn kỹ xảo biểu diễn vụng về của cô gái trước mắt, anh có chút nhịn không được mà bật cười.
Mộ Yến Lệ ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh, cười cái cọng lông ấy! Dung Tư Thành liếc nhìn cô, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần quyến luyến: "Tôi nói tôi đang tìm em, em có tin không?"
Trái lại Mộ Yến Lệ lại bật cười: "Tìm tôi? Có phải anh còn muốn nói rằng đã tìm tôi rất lâu rồi không? Vẫn luôn chờ đợi tôi?"
Nét mặt Dung Tư Thành hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, có ý gì?
Cô đều biết cả rồi?
Anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197486/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.