Tần Thiệu đứng trước cửa phòng của hai chị em Tô Bối một lúc lâu.
So với vẻ bình tĩnh thường ngày, giờ phút này trên mặt hắn lại có nét suy tư sâu xa.
Một ngày nọ xuất hiện hai đứa nhỏ, khi trước trong lòng Tần tiên sinh cũng không nghĩ nhiều: Cùng lắm chỉ là mấy đứa trẻ, nếu thật sự là con của hắn, hắn nhất định sẽ nuôi, trách nhiệm này kỳ thật không phải hắn không thể đảm đương được, cũng may hai đứa nhỏ này cũng không khiến người khác phiền chán.
Nhưng khi xác minh được hai đứa trẻ thật sự là con của mình, tâm tình Tần tiên sinh tựa hồ xảy ra một ít biến hoá, nhất thời không thể diễn tả là loại cảm giác gì, vô cùng kì diệu. Cảm giác không quen cũng có, nhưng tâm lý giống như vừa bị thứ gì đó đè nặng lên, có chút nặng nề.
"Tiên sinh?"
"Tiên sinh?"
Phúc bá ở bên cạnh gọi thêm vài tiếng, mới khiến Tần Thiệu phục hồi tinh thần.
"Tiên sinh muốn gặp hai đứa nhỏ nói chuyện sao?" Phúc bá hỏi.
Ông vừa lên lầu liền thấy Tần tiên sinh đang đứng sững sờ trước cửa phòng của bọn trẻ.
"Không cần." Cho dù hiện tại Tần Thiệu thật sự muốn nói chuyện với Tô Bối và Tô Tiểu Bảo đi nữa, hình như hắn cũng không nghĩ ra chuyện gì để nói hai đứa nhỏ.
"Nhắc cả hai đi ngủ đi." Tần Thiệu nói.
Dứt lời, trong lòng Tần tiên sinh đột ngột nổi lên một loại tâm tình kỳ quái.
Cảm giác có gì đó không thích hợp, nhưng tạm thời lại không nghĩ ra không đúng chỗ nào, chỉ đành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-chung-toi-deu-la-phan-dien/1153731/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.