"Sếp không tò mò kết quả giám định sao?"
Nhìn biểu tình trầm tĩnh của Tần tiên, Trần Đức không nhịn được mà hỏi.
Trần Đức vừa nói xong, Tần Thiệu nhàn nhạt nâng con ngươi đen láy liếc nhìn đối phương, chậm rãi phun ra ba chữ: "Tôi không mù."
Trần Đức: "....?"
Không mù? Đây là có ý gì?
Lời của Tần Thiệu khiến Trần Đức khó hiểu: Chẳng lẽ nụ cười trên mặt hắn quá mức rõ ràng hay sao, khiến sếp nhìn ra được manh mối rồi?
Nhìn gương mặt Trần Đức không giấu nổi kinh ngạc, Tần Thiệu thoáng ghét bỏ một phen, cũng không buồn giải thích.
Khi Tần tiên sinh còn ở thành phố S, Trần Đức ngoại trừ báo cáo về công công việc ra, còn nói về chuyện của hai đứa nhỏ không ít, đôi lúc còn gửi ảnh chụp đến cho Tần tiên sinh.
Những tin nhắn Trần Đức gửi đến cho hắn, bao gồm những tấm ảnh chụp Tô Tiểu Bảo đang chơi bóng rổ vẫn đang được lưu trữ trong album di động của Tần tiên sinh, hắn không xóa.
- - tên tiểu tử kia mặt mày đúng là rất giống hắn.
Nếu gần như đã đoán được kết quả, vậy còn tò mò cái gì?
Đó là suy nghĩ trong lòng Tần tiên sinh.
"Đưa lại đây." Tần Thiệu nhận lấy báo cáo xét nghiệm ADN từ trong tay Trần Đức.
Tuy nói không hiếu kỳ, nhưng khoảnh khắc chạm vào giấy giám định, ngón tay Tần tiên sinh vẫn theo bản năng siết chặt thêm vài phần.
Xấp giấy giám định được đóng thành một tệp, ngoại trừ một góc nhỏ trang cuối bị Trần Đức cẩn thận xé mở ra, những nơi khác đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-chung-toi-deu-la-phan-dien/1153730/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.