Cô có dự cảm xấu đang chuẩn bị xảy ra với mình, bước vào cũng không sao chỉ sợ cơ hội bước ra cũng chẳng có. Cô sợ phải đối mặt, định mở lời từ chối nhưng khi nhìn ánh mắt thâm thúy đó cô như bị giật mình bởi tia sắc nhọn bên trong.
Lúc này cô nhận ra, mình đã không còn đường quay lại.
Được, nếu đã phải đối mặt thì đối mặt thôi. Cô từng bước tiến vào trong, bàn tay gắt gao nắm chặt kiềm chế sự thật vọng. Thất vọng vì đã lầm tin rằng Mạc Tử thật sự yêu mình để rồi mắc bẫy một cách ngu ngốc, cô đúng là ảo tưởng.
Trước mặt Haley, một dàn những người mặc đồ đen đứng vây xung quanh chờ nghe lệnh Boss, người nào cũng to cao vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm chỉnh có phần dữ tợn. Và ngay trung tâm, những người cô quen thân tới nỗi không dám gặp lại thêm lần nào. Là lũ đã bắt cô rồi tống tiền, chúng hiện giờ chả khác nào như người tàn tật, mặt mũi máu me sưng tím đủ chỗ, đứa nào đứa nấy bị trói như trói gà.
-Có nhận ra không?
Mạc Tử hỏi, Haley lúc nhìn chúng phải nói là hoảng sợ đến mức muốn khụy xuống. Nhưng đáy mắt cô vẫn không lay động một chút, thản nhiên đến mức không liên quan đến mình. Cô biết, chỉ cần lộ ra một chút sơ hở liền bị cậu nhìn thấy, vậy nên, cẩn thận là tốt nhất.
-Không!
-Hửm? Vậy sao?
Hình như chỉ chờ có vậy, Mạc Tử nhẹ vỗ tay, lập tức một tên áo đen cao to bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110182/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.