Sau câu nói đó, vì đã dầm mưa hai tiếng cộng với sức khỏe chưa hồi phục, Mạc Tử nhanh chóng ngã gục đi. Joy lập tức đưa cậu trở lại bệnh viện.
Những tuần sau đó, cậu hoàn toàn biến thành một người khác. Không còn là một Mạc Tử kiêu ngạo thích trêu đùa người khác, cậu trở nên trầm cảm, tách biệt hoàn toàn với xã hội. Vẫn vậy, Mạc Tử không tin vào cái chết của An, mắt lúc nào cũng lặng lẽ về nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, có khi cậu đứng nhìn cả ngày trời.
Người lạ nhìn vào, cũng đau lòng huống chi người trong cuộc.
- Con trai tôi mắc phải bệnh trầm cảm?
- Phải! Ngoài ra cậu ấy còn thường gặp phải ảo giác.
Bác sĩ thành thật nói ra những đêm vừa qua khổ tâm hết sức, lúc đang mười hai giờ đêm, Mạc Tử đập phá đồ trong bệnh viện nói phải giải thoát cho cô gái nào đó, có đêm lại sốt cao đổ mồ ròng ròng vậy mà vẫn không. Không biết câụ đã phải chích bao nhiêu mũi thuốc ngủ.
Bà Phong nghe thế thấy vô cùng đau lòng. Đau lòng nhất là khi bước vô phòng viện, nhìn con trai bà xanh xao thiếu sức sống, mặt mũi nhợt nhạt không chút hơi ấm, cả người gầy đi hơn trước rất nhiều mà xót ruột gan. Ánh mắt vô hồn nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng động, cậu quay lại nhìn, nở nụ cười với đôi môi khô khốc.
- Mẹ!
- Sao không nghỉ ngơi, ba và anh con rất lo đấy có biết không?
Vừa nói bà vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110181/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.