*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ai nói gì thì nói chứ An An lúc nào cũng cảm thấy mình sống đúng với lương tâm. Dù có vài lúc bị Boss dùng tiền lừa nhưng cô vẫn thấy mình không phải người hám tiền cho tới khi
-Lại đây hôn anh một phát rồi anh cho tiền thưởng cuối năm, miễn cả làm thêm giờ.
Cô nghe xong, hai mắt sáng như sao, tự cảm thấy sức hút của nó quá lớn, khó cưỡng lại. Trong đầu rối bời, lương tâm cô sẽ cắn rứt nếu nhận hối lộ như vậy, không được, tâm hồn trong sáng này không thể bị chút xíu lợi lộc làm dính bẩn.
-Nhanh lên! Cho thêm năm trăm. - Giọng cậu hời hợt, cười nham hiểm
Xong. Lương tâm hoàn toàn bị đánh gục, cô tự hỏi lương tâm là cái thá gì thế? Có ăn được không? Cô và cái đó...không liền quan a!
Một phát vào má là ô tô kê con dê có tiền trong tay rồi, nói thì nói vậy thôi chứ lúc nhắm mắt rướn người lên cảm giác nó cứ hồi hộp sao í. Tim với chả gan lộn xộn quá à, yên để chị kiếm tiền. Tay chân nữa, chúng mày muốn có chất dinh dưỡng thì đừng có run thế.
Mạc Tử ngồi nhìn con ngốc hiến dâng đưa cánh môi chúm chím lại gần mình thì đỏ mặt. Quen cô lâu như vậy, thích lâu như vậy, yêu thì yêu mất tiêu rồi, cái tật mê tiền sao cậu có thể không biết. Ừ thì cứ cho là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110154/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.