Tóc của Phong Mạc Tử đâm vào cổ An An làm cô thấy nhột nhột, lời nói và hành động của cậu có sức công kích mạnh quá khiến lòng cô mềm nhũn cả ra. Muốn giận tiếp cũng không được, đành quay người lại nhỏ lời thủ thỉ
-Em biết anh không thích Lân, nhưng cậu ấy sắp đi rồi còn có chút chuyện muốn nhờ chúng ta, chẳng lẽ lại từ chối.
Mạc Tử nằm nhìn cô chăm chú, sau đó thì ừ một cái rồi ôm cô ngủ. An An nằm trong vòng tay ấm áp của cậu, cười thầm. Cái mặt thì lạnh lùng ghê gớm mà cô nói gì cũng nghe.
Chiều hôm sau, Mạc Tử đưa An đến địa chỉ nhà Lân, tới nơi cô hỏi cậu có vào không? Cậu lắc đầu bảo phiền, đứng ngoài xe chờ cô là được, còn cho An An đúng mười lăm phút, nói gì nhờ gì thì lẹ lên nếu tới giờ mà không thấy mặt cậu trừ mười phần trăm tiền lương.
An An nghe mà méo cả mặt, thế quái nào liên quan đến tiền lương vậy. Nhưng đâu có dám cãi, đành nhanh chóng gặp Lân vậy.
Cô bấm chuông, Lân ra mở cửa, cánh cửa vửa mở ra liền có một chú cún tròn tròn mập mập chạy cuốn lấy chân cô. An An cười bế nó lên thì thấy quen mắt, chú cún nhỏ này không phải là quà sinh nhật cô chọn giúp cậu ấy sao?
-Cậu nuôi nó à?
-Ừ, tại mình không nỡ tặng tiểu Yên nên nuôi trong nhà cho vui.
Lân ngại ngại xoa đầu nói tiếp
-Cậu giúp mình nuôi nó cho tới khi mình quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110153/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.