Tiếng TV ngoài kia vẫn vang đều đều, còn trong này An An đang đau khổ không biết làm thế nào. Giờ lại đi gọi Boss Phong cầu cứu thì thật không tốt chút nào, lỡ hắn bản tính đàn ông khó nhịn đem cô ra ăn thì chỉ có nước tự tử. Nhưng mà giờ trên người ngoài quấn một cái khăn bông thì chả còn gì cả.
Ở ngoài, Phong Mạc Tử thấy đã lâu mà cô chưa ra thì bắt đầu lo lắng, đứng trước cửa phòng tắm gọi
-An An!
-......
-An An!
-.......
-Em không trả lời thì tôi vào nhé
-Khoan! Không được- Còn đang suy nghĩ linh tinh vừa nghe tiếng bước vào đầu óc cô lập tức nhận thức phản lại
-Em làm gì mà lâu vậy, định ngủ trong đó luôn sao
Quái lạ cái người này bữa nay nói nhiều thế nhỉ, An An nghĩ
-Ừm....tôi nhờ Boss cái này nhé!
-Chuyện gì?
-Ở đây chỉ có mỗi đồ dùng vệ sinh của Boss, mua dùm tôi được không?
-Mua làm gì, em chê đồ của tôi bẩn à?
Phong Mạc Tử mặt dày nói không biết ngượng khiến An An muốn nổ tung, mãi mới kiếm được cái lí do đuổi cậu đi để An An ra ngoài lấy đồ vậy mà....hic, cô chỉ biết khóc thầm
-Không...không phải nhưng mà...- An An cố gắng giải thích, chẳng lẽ dùng chung cây đánh răng thật à thì bị cắt lời
-Không nhưng nhị gì hết, tôi chỉ có một cái em dùng hay không tùy em
Lòng An An đang gào thét thảm thiết, bớ người ta có ai cứu cô ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110137/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.