Tạ Tự dường như đoán được bà muốn nói gì, vội lắc đầu, hoảng loạn.
Tổ mẫu vẫn mỉm cười:
“Mượn ơn báo đáp, là lỗi của chúng ta. Trong lòng ta cũng hổ thẹn lắm. Có đôi khi ta cũng muốn ra đi cho xong, nhưng lại không nỡ rời con bé. Nó chịu khổ quá nhiều, ta đã hứa sẽ ở bên cạnh nó. Nhưng trong phủ, người ta nói gì cũng có.”
“Chúng ta đã sai, mặt mũi nào mà dám vào phủ gặp lại nó chứ?”
“Không phải vậy, không phải…” Tạ Tự khàn giọng:
“Là cháu bất hiếu, lẽ ra phải sớm rước người vào phủ.”
“Tạ lang quân, ta không trách con đâu. Bá gia vốn nhân hậu, con cũng là bậc quân t.ử. Nhưng đời người mà, chẳng mấy ai tránh được chuyện ngược lòng trái ý.”
“Củ nhân sâm kia kéo dài mạng ta thêm bốn năm, nhưng cũng khiến ta và Lê nương phải ly biệt suốt bốn năm ấy mới được đoàn viên.”
Giọng tổ mẫu vẫn dịu dàng như cũ:
“Hôn sự của các con cũng vậy thôi, trái lòng người, không trọn duyên.”
“Đã từng là phu thê, nhưng tình mỏng duyên cạn, hữu duyên vô phận.” Tổ mẫu xoa đầu hắn, giọng nhẹ như gió:
“Biển đời mênh m.ô.n.g, hãy tiễn nhau một đoạn.”
Tạ Tự cúi đầu, vai run lên, nước mắt rơi xuống lặng lẽ.
Gió nổi lên.
Tổ mẫu ngẩng đầu nhìn khắp vườn lê, khẽ cười:
“Tiếc là… năm nay chẳng kịp ăn trái lê rồi.”
…
Lần cuối cùng ta gặp lại Tạ Tự là vào đầu thu, khi những quả lê chín mọng.
Sau khi lo liệu xong tang lễ cho tổ mẫu, ta và Hành ca nhi ngồi xe ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273206/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.