Con mắt chưa bị mù kia rưng rưng ngấn lệ, hắn nhe răng cười với ta:
“A tỷ.”
Chiếc ô trong tay ta rơi xuống đất, ta lao tới ôm chầm lấy thiếu niên ấy, bật khóc nức nở, toàn thân run rẩy không nói nên lời.
Tổ mẫu nghe tiếng vội vàng ra xem, nhìn thấy cảnh này liền c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hành ca nhi nhẹ nhàng vỗ lưng ta, sau đó đi thẳng đến trước bậc thềm nơi tổ mẫu đứng, quỳ xuống dập đầu ba cái vang dội:
“Tổ mẫu, đứa cháu bất hiếu đã trở về.”
Tổ mẫu thét lên một tiếng, loạng choạng ngã bên khung cửa, nghẹn ngào gọi:
“Cháu ngoan của ta—!”
Mưa nhỏ hóa thành mưa lớn. Phải qua một hồi khóc cạn nước mắt, mọi người mới dần bình tâm lại. Ta vội nấu nước nóng giúp mọi người xua tan hàn khí.
Trong gian phòng bên, tổ mẫu và Hành ca nhi đang trò chuyện khẽ khàng. Tạ Tự mặc áo dài đã ướt quá nửa, lại ung dung đứng trong thư phòng ngắm tranh của ta.
Ta bước vào, khép cửa lại, hành đại lễ với hắn.
Tạ Tự hoảng hốt, vội đỡ ta dậy, giọng mang theo vài phần hờn giận:
“Sao nàng cứ phải phân rạch ròi với ta như vậy?”
Ta trầm mặc một lúc rồi mới nói:
“Tạ đại nhân, ta rất biết ơn ngài đã giúp đỡ. Nhưng chúng ta đã hòa ly rồi.”
“Phụ thân nàng cứu tổ phụ ta, là đại ân.” Giọng Tạ Tự run lên, “Huống hồ… ta đã nợ nàng quá nhiều, chỉ là muốn tận lực bù đắp.”
Im lặng lại một lần nữa bao trùm, bởi những vướng mắc giữa ta và hắn — chung quy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273205/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.