🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Ta ngẩng đầu nhìn về bên phải — ở góc hành lang, sau cột tròn, là Thanh Trúc đang lén lau nước mắt đỏ hoe.

Nha đầu ấy thật ngốc, đáng tiếc thân phận là hạ nhân, khế ước thuộc về Bá phủ, ta không thể mang nàng theo được.

Ánh mắt cuối cùng, ta dời về phía chính điện. Khoảng cách quá xa, ta không nhìn rõ sắc mặt của Tạ Tự.

Nhưng… cũng chẳng sao cả. Bốn năm qua sống trong Bá phủ, có khi nào ta từng nhìn rõ khuôn mặt hắn đâu? Ta bước lên xe ngựa, bánh xe lăn đi, qua một hồi lâu ta mới như trong mộng tỉnh ra — mình đã thật sự rời khỏi Bá phủ rồi.

Ta vén màn xe lên. Từ phố thị náo nhiệt chốn nhân gian, dần dần qua những đoạn đường vắng, tiếng người ít dần, tiếng chim càng rõ rệt. Đến khi bước vào lối nhỏ vùng thôn dã, hiện ra trước mắt là một mảng đồng ruộng thân quen.

Chỉ một nén hương sau, xe dừng lại. Cuối con đường hiện ra một tiểu viện — sạch sẽ, mộc mạc, cánh cổng gỗ hé mở, gà vịt rỉa thóc, cảnh sắc an nhàn yên tĩnh.

Khi tới gần, ta mới thấy bên vệ đường có một bà lão đang đứng, trên mặt là nụ cười rạng rỡ chứa chan.

“Tổ mẫu!” Ta nhảy khỏi xe ngựa, bước nhanh về phía bà, giống như hồi bé, lao thẳng vào lòng bà mà ôm c.h.ặ.t lấy.

Xa xa trong rừng sâu, bóng chim xẹt qua tán lá, vỗ cánh bay vào biển cây.

Chim mỏi đã về rừng rồi.



Tiểu viện đơn sơ, bậc đá phủ đầy rêu xanh khó quét, chẳng thể sánh với

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273203/chuong-7.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Một Gốc Tuyết
Chương 7
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.