Sắc mặt lão phu nhân càng thêm hòa hoãn.
“Hơn nữa, khắp kinh thành ai chẳng mong con cháu nhà họ Tạ cưới một vị quý nữ, từ nhỏ được giáo dưỡng nơi cao môn, việc quản lý nội trạch ắt giỏi hơn con gấp trăm lần.”
Ta mỉm cười:
“Người cũng chẳng cần nhọc lòng như hiện tại, cứ tiếp tục an hưởng những ngày nhàn nhã của mình.”
Cơn giận của lão phu nhân đã tan, song vẫn còn do dự. Bà vừa định mở lời, thì nghe Tạ Tự lạnh giọng nói:
“Mẫu thân, xin người tạm lánh mặt.”
Lão phu nhân rời đi.
Tạ Tự xoay người, ngồi đối diện ta. Gương mặt hắn trầm tĩnh, nhưng uy áp không giận mà nghiêm đã tràn tới:
“Hòa ly rồi, nàng định sống thế nào?”
Trong thế đạo hiện nay, nữ nhân trước khi xuất giá dựa vào phụ thân, sau khi xuất giá lại dựa vào phu quân. Triều đình đương thời đã coi là khoan dung, nhưng nữ nhân hòa ly vẫn hiếm thấy.
“Khi lão phu nhân ký thư hòa ly năm ấy, đã đáp ứng sẽ lập nữ hộ cho ta.”
Ta thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Tạ Tự:
“Ta không cần ngài bồi thường hay cấp bạc. Mấy năm nay tranh ta cũng có chút danh tiếng. Khê Sơn Các là do Thụy Vương phi quản lý, phần lớn tranh của ta đều được đem ra đấu giá tại đó.”
Tạ Tự bỗng ngẩng đầu, bàn tay đặt trên án kỷ siết c.h.ặ.t lại mà không hay.
“Tổ mẫu ta tuy đã cao tuổi, nhưng thân thể vẫn còn khỏe, ở vùng ngoại ô có một tiểu viện.” Giọng ta nhẹ đi vài phần.
“Bà chẳng còn sống được bao lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273202/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.