Thẩm Gia Minh cũng không muốn việc này lan rộng, đi ra cửa cầu thang gọi hai người đến, phân phó dọn dẹp sạch sẽ nơi này. Khi có ánh sáng chiếu vào, Nam Bắc thấy dấu giày cao gót màu đỏ trên mặt đất.Những người bị tập kích này hắn là liều lĩnh tìm cách để lại vết máu trên người cô ta.
Nhưng mà chỉ có nơi này mới có.
Nói cách khác, cô ta có thể đã cởi giày cao gót ra mà đi.
Tầng bốn của du thuyền đều là sòng bạc, rạp hát, nhà ăn cùng bể bơi, tất cả đều đông người. Người hỗn loạn như vậy, một cô gái trên người có vết máu chắc hẳn sẽ không chọn nơi đông người mà đi vào, có lẽ theo đường dành cho nhân viên mà rời đi.
Nam Bắc nhìn mắt Thẩm Gia Minh.
Những người xử lý ở đây hẳn là đã nhanh chóng truyền lời đến Chu Sinh. Cô lại muốn đi trước Chu gia một bước, tìm ra dấu vết để có thể biết rõ ràng chuyện gì đã xảy ra. Dù sao cũng xảy ra chuyện giết người, trên này có nhiều người gần gũi với cô, cô không muốn họ có nguy hiểm.
Thẩm Gia Minh nhìn cô, ngầm hiểu nói: “Chờ anh một phút, anh đã cho người mang tới một cái áo sơmi sạch sẽ.”
Cô cười rộ lên: “Lạnh?”
“Có một chút.”
Lúc hai người đang nói đã có người tiến vào, Thẩm Gia Minh cởi bỏ áo sơmi ướt đẫm mặc vào áo mới, cầm theo một khẩu súng lục, cùng đi qua cửa ngăn cách dành cho nhân viên rồi xuống dưới.
Thẩm Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-tron-doi-tron-kiep/2518807/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.