Hà Vân không thể nhớ nổi mình đã vào trong nhà như thế nào, chỉ biết kể cả khi Tô Vũ Phong bế cô lên, nụ hôn của anh không rời khỏi môi cô, cứ thế đắm say đến tận khi lưng Hà Vân chạm đến ga giường mát lạnh trong phòng ngủ, cô mới giật mình nhận ra cơ thể mình đã gần như mềm nhũn ra trong vòng tay của anh rồi.
Mà Tô Vũ Phong dường như cũng phát hiện ra điều này, nụ hôn như mưa giông bão giật của anh bất chợt dừng lại. Tô Vũ Phong nhìn gương mặt đỏ ửng của Hà Vân dưới ánh đèn, ánh mắt sạch sẽ của cô hiện tại như bị phủ một tầng sương mỏng, sự mềm mại yêu kiều này khiến cổ họng của ai đó bất giác trở nên khô khốc.
Anh nâng tay cô lên, khẽ hỏi một câu: "Có thích không?".
Hà Vân ngây ngốc gật gật đầu. Có lẽ tất thảy phụ nữ trên đời này chỉ cần nhận được một món quà của Tô Vũ Phong thôi, cũng đã sung sướng phát điên rồi, đừng nói đến kim cương hồng quý giá như vậy: "Anh tặng bất kỳ thứ gì em đều thích".
"Cái miệng này càng lúc càng dẻo".
Hà Vân tủm tỉm cười, vươn tay vuốt ve sườn mặt góc cạnh của anh: "Anh đã lấy cái này trước khi đài tế sập xuống phải không? Lúc mà em đẩy anh mà anh nhất quyết không đi".
Tô Vũ Phong gật đầu: "Lúc đầu anh không quan tâm đến giá trị của kim cương, nhưng sau khi nghe thủ lĩnh Sentinel nói kim cương hồng là tín vật ước định, anh quyết định sẽ lấy một viên".
"Đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993712/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.