Hà Vân kinh hãi mở to mắt, gào to: “Anh Trạch”.
Minh Trạch dù bị dính một phát đạn nhưng động tác vẫn rất nhanh nhẹn, anh ta lập tức đẩy Hà Vân vào trong xe, đóng chặt cửa: “Chị dâu, tôi không sao”.
Vừa nói xong thì cửa kính xe ngay bên cạnh vỡ tan, một viên đạn lạnh lẽo xuyên qua, sượt qua đầu Minh Trạch. Anh ta nén đau ấn một nút trên tai nghe, bàn tay cũng lập tức nâng súng nhắm về phía toà nhà đối diện: “Anh Long”. Minh Trạch gần như hét lên: “Xảy ra chuyện”.
Long lúc này cũng đang phóng như bay trên đường, mồ hôi lạnh trên trán túa ra đầm đìa: “Đang đến rồi, đỡ chị dâu tránh đi”.
“Mẹ kiếp”. Minh Trạch điên tiết chửi ầm lên: “Cái xe như cái hũ nút thế này còn tránh được đi đâu nữa hả?”.
Minh Trạch vừa nói vừa ôm lấy Hà Vân lăn một vòng qua ghế phụ, kẻ cầm súng bắn tỉa kia bị khuất tầm nhìn, không thể thấy được người trong xe nhưng vẫn nã đạn điên cuồng, Minh Trạch không còn cách nào khác, đành phải đạp cửa phụ xông ra ngoài từ phía bên kia.
Có điều, cửa phụ bị đè lên kẹt cứng, anh ta có đạp thế nào cũng không xi nhê được. Hà Vân thấy vậy càng lo lắng: “Trạch, lưng bị thương rồi, đừng vận động mạnh nữa, không cầm máu được”.
“Chị dâu, bây giờ mạng sống là quan trọng nhất”. Trong xe rất chật hẹp, không có chỗ lấy đà, Minh Trạch đành hít sâu vào một hơi, đẩy Hà Vân ngồi gọn sang một chỗ an toàn rồi tung chân đá một cước, dưới sức mạnh của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993708/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.