Khi Tô Vũ Phong quay về đến Đông Xưởng, người đầu tiên anh gặp không phải là Chú Ba mà lại là Lâm Cảnh Kỳ.
Hắn đang nhàn nhã uống trà chờ Tô Vũ Phong ở gian nhà chính, vừa thấy anh bước vào liền nở một nụ cười:
"Anh cả, về rồi đấy à?".
Tô Vũ Phong không vội trả lời mà chỉ nhìn quanh một lượt, ánh mắt lạnh lùng đến nỗi Lâm Cảnh Kỳ cũng phải chột dạ.
Hắn rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần đối diện với Tô Vũ Phong đều có cảm giác rất áp lực. Lâm Cảnh Kỳ không nói gì, chỉ chậm rãi nâng cốc trà lên uống. Lát sau, hắn mới thấy Tô Vũ Phong gật đầu:
"Hôm nay có tâm trạng gì tốt mà cậu lại uống trà ở đây?".
"Cũng không hẳn là có tâm trạng tốt". Lâm Cảnh Kỳ đưa tay làm động tác mời Tô Vũ Phong: "Tôi đến đây chờ anh cả thôi. Đi một chuyến dài trở về chắc vất vả rồi, anh cả, ngồi xuống uống chén trà đã".
Tô Vũ Phong đi lại gần bàn trà, ngồi xuống đối diện với Lâm Cảnh Kỳ, bọn Minh Trạch cũng không rời đại ca nửa bước, mặt lạnh như tiền đứng ngay sau lưng anh.
Lâm Cảnh Kỳ liếc bộ dạng ung dung của Tô Vũ Phong, tự tay rót ra một ly trà đưa đến: "Anh cả, chuyến đi Sentinel này thế nào? Có thu được kết quả gì không?".
"Những việc này, thông thường tôi sẽ báo cáo với chú Ba". Tô Vũ Phong thản nhiên ngồi tựa vào ghế, thần sắc không biểu cảm nhìn Lâm Cảnh Kỳ: "Mấy ngày tôi đến Sentinel, ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993702/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.