Hắn từ từ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ kia, rét lạnh.
Vết thương trên người không có khắc nào dừng mang lại đau đớn, dường như nóng rát lan tràn đến trong lòng, ta quỳ trên mặt đất hoàn toàn không thể động đậy, cả người không ngừng co rút, run rẩy.
Nghĩ tới ba ngày nay ở trong thiên lao phải chịu những khổ sở này, trái tim của ta đều đã nhanh chóng co rút, mà khi hắn nói ra những lời này, ngay cả lông mi cũng không nhíu lại một chút, giống như hoàn toàn không quan trọng.
Hắn như thế nào liền không lo lắng, nhỡ đâu sẽ có tai nạn chết người?
Chỉ có điều, có lẽ đây mới là Hoàng tử nhà trời, cho dù ta thật sự chết trong thiên lao, chết dưới sự hành hình của Bùi Nguyên Sâm, hắn cũng sẽ không liếc ta thêm một cái, làm sao hắn lại có thể để ý, một cung nữ ti tiện nho nhỏ bằng con kiến?
Ha ha
Ta không nhịn được nở nụ cười, vừa cười, mồ hôi lạnh điên cuồng trào ra hai bên trán, cả người rét run, lạnh đến mức dường như ta sắp không chịu nổi rồi.
Dường như cảm giác được gì đó, Bùi Nguyên Hạo nhìn ta một cái, ta nhàn nhạt quay đầu, tránh được ánh mắt của hắn, hắn nghiến răng.
‘’Hai người các ngươi, lại vẫn ở trong này không thích đáng?’’ Lúc này, Hoàng thượng nãy giờ vẫn im lặng không nói gì rốt cục cũng mở miệng, sắc mặt âm trầm, chỉ vào Bùi Nguyên Sâm nói: ‘’Trẫm cho ngươi đến đốc thúc án này, là cho ngươi trợ giúp với Tam ca tra rõ sự thật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-khuynh-thanh-phi-tan-bi-vut-bo-o-lanh-cung/1131978/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.