Mộc Linh Cung.
Thái hậu đưa tay vuốt nhẹ ly trà trên tay, sau đó đưa mắt nhìn xuống người đang quỳ trên nền đất.
-Theo như lời ngươi nói nhị vương gia đang có tư tình với nam nhân?
Người quỳ dưới đất một lần nữa gật đầu khẳng định, ý cười tràn ngập trong mắt Mộc Linh Đan.
Ngươi có thấy không? Con của ngươi bây giờ ốm yếu bệnh tật, bây giờ còn yêu nam nhân, hừ, cũng do Diệp Quế Chi ngươi tự chuốc nghiệp chướng!! Mộc Linh Đan nhếch miệng cười chế nhạo.
-Bẩm Thái Hậu nô tài phải quay trở về, nếu về chậm trễ sẽ khiến nhị vương gia sinh nghi ngờ! Người kia lên tiếng.
Mộc Linh Đan gật đầu cho phép, còn thưởng cho người kia một túi ngân lượng lớn, người kia cảm tạ rồi thoáng chớp mắt đã dùng kinh công đi mất.
Mộc Linh Đan tâm trạng hôm nay rất tốt, muốn đi đến gặp Hà Thu Nguyệt một lát nghe nói gần một tháng nay nàng ta bệnh không dậy được, hôm đó quả thật Du Thiên Minh rất quá đáng, Hà Thu Nguyệt yêu thương hắn vậy mà…
-Thái hậu vì sao vẫn cho người theo dõi nhị vương gia như vậy, mấy năm qua cũng khẳng định được việc ngài ấy mất đi kí ức là thật!
Thái giám Nam Giang đi bên cạnh lên tiếng hỏi cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộc Linh Đan, Mộc Linh Đan trầm ngâm một lát liền trả lời:
-Khi ở cạnh tên nghiệt chủng đó ta luôn có một cảm giác chẳng lành, đôi mắt tưởng chừng tĩnh lặng kia dừng như che dấu điều gì đó khiến ta không an lòng. Lúc nó trở về nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doan-nhan-duyen/1566589/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.