"Tạ Cẩn," Thẩm Tầm vuốt ve mặt nạ cứng lạnh, "Ta phải đi Ký Vân Quan xem sao, bất luận có thể cứu lại hay không, ta cũng muốn đến."
"Chỉ sợ Ký Vân Quan đã mất đại thế," Tạ Cẩn nhìn nàng chăm chú, đưa tay nắm lấy bàn tay nàng đang vỗ về mặt nạ siết chặt, "Ta sẽ dẫn Âm Sí Quân đi xuống từ Kỵ Long Ao, bảo vệ vùng giao tuyến giữa Tây cảnh và Bắc cảnh, trước tiên cản lại Phàn quân."
Thẩm Tầm hơi thất thần, "Cản được sao?"
"Không được cũng phải đến cản." Tạ Cẩn nói: "Nàng yên tâm, ta sẽ lượng sức mà làm, tận lực giữ chân Phàn quân để Bắc Cảnh Quân có thời gian rút lui. Một khi bảo đảm đội quân gần nhất coi giữ Ngao Long Câu đều rút, ta sẽ theo sau."
Anh hơi mỉm cười trấn an nàng: "Kỵ Long Ao có tám ngàn binh mã của Cố Trường Tư, ngoài ra chúng ta còn có ưu thế quen thuộc địa hình, ngăn cản một hai ngày không thành vấn đề."
Thẩm Tầm chỉ rúc vào lòng anh không nói lời nào, thân hình hơi phát run, đại khái chỉ ở trong lòng Tạ Cẩn thì nàng mới có thể biểu lộ một tia cảm xúc không bao giờ hé ra trước mặt người ngoài.
"Trước đó vì sao không nghĩ tới?" Nàng lẩm bẩm: "Vì sao ta -- --"
"A Tầm, đừng tự trách! Tây Lương và Phàn quốc dùng phương thức liên thủ tấn công như vậy, không ai có thể ngờ được." Tạ Cẩn ngắt lời nàng: "Khi Tây Lương và Phàn quốc kết minh, chúng ta đều cho rằng Tây Lương chỉ âm thầm hỗ trợ Phàn quốc về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-dem-gio-long-khap-bien-quan/440441/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.