“Anh Chính, đã tìm ra chiếc xe cùng tên tài xế đó.”
“Có bắt được không?”. Đam Mỹ Trọng Sinh
Nhiếp Chính xoa cái cổ đau nhức nhìn người vừa chạy đến báo cáo.
“Đã bắt được, đang đợi bên ngoài.”
Người kia gật đầu, đáp.
“Đưa hắn vào đây.”
“Vâng.”
Nhận lệnh liền đi ra lôi một người đàn ông trung niên vào vứt cho lão quỳ rạp trước mặt cậu ta.
“Ông muốn tự khai, hay là để tôi “chăm sóc”.”
Nhiếp Chính vuốt cao dao găm sắc nhọn vừa lấy ra trên tay, cứa nhẹ vào đầu ngón tay liền rướm máu. Nhưng trên môi cậu ta vẫn nở nụ cười quỷ quyệt.
“Tôi, tôi không biết gì cả.”
Lão lắc đầu nguầy nguậy, miệng liên tục lặp đi lặp lại một câu, nói mình không biết gì.
“Ông nói xem, con dao này mà khắc lên da thịt vài vết, chắc sẽ tuyệt lắm.”
Cậu ta không tức giận trước hành động này của lão, ngược lại còn vui vẻ thả ra một câu khiến lòng người ta phải điếng lên một cái.
“Cậu, cậu tha cho tôi. Tôi thật sự không biết gì hết. Là người đàn bà đó đã bảo tôi làm thế.”
Lão thất kinh liên tục đập mạnh đầu xuống đất.
“Vậy sao?”
“Đúng vậy. Gia đình tôi nghèo, con gái tôi đã tới tuổi đến trường đi học nhưng hoàn cảnh không cho phép. Rồi đột nhiên hôm đó bà ta xuất hiện, chuyển cho tôi một số tiền lớn, còn hứa là sẽ tìm cho con tôi một ngôi trường tốt. Chỉ cần tôi đâm… nổ chiếc xe đó. Nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-tuong/2633301/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.