John biết, bản thân là đang chạy trốn. Không nên để ý đến lời nói dẫn dắt kia của cô, nhưng từ trong thâm tâm hắn rất sốt ruột. Là người nào cũng được, Nhiếp Chính thì không. Cậu ta là người đi bên cạnh hắn lâu nhất, dường như là mọi lúc mọi nơi, từ chỗ chết đến lúc hưởng vinh hoa. Cũng có thể nói là, trên đời này người mà John trân trọng nhất là Nhiếp Chính. Vì thế chính hắn không muốn người khác có cơ hội bôi nhọ cậu ta.
“Ngài John, tài liệu ngài cần.”
Tên vệ sĩ cầm xấp tài liệu vừa mới in ấn ra đưa đến tay hắn.
“Ừm.”
Cầm trên tay.
Một hồi lâu, rốt cuộc là bỏ xuống không xem nữa.
“Mau bắt lấy cô ta.”
Đột nhiên ngay lúc này vang lên tiếng hét của Nhiếp Chính.
Khương Nhiễm vừa rồi nhờ phần nhọn của đá mà cắt được dây trói tay. Nhưng vừa chạy ra ngoài đã bị cậu ta nhìn thấy.
Cuối cùng bị đuổi đến mũi tàu. Nhìn xuống mặt biển xanh ngắt, cô mím chặt môi.
“Đạn của tôi không có mắt, nếu cô còn chạy nữa. E là…”
Nhiếp Chính lấy khẩu súng từ thắt lưng ra, đe dọa.
“Cậu cần gì phải vậy, chẳng phải là rất muốn giết tôi ngay sao?”
Cô quay lại nhếch môi nhìn cậu ta.
“Sao tôi phải làm vậy?”
Nhiếp Chính theo bản năng hỏi.
“Đương nhiên là tôi đã biết bí mật của cậu.”
“…”
“Cậu xem, số tiền lớn như vậy. Nếu có chia ra thì vẫn là cậu hời nhất, chúng dùng để làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-tuong/2633297/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.