Khi những tia nắng đầu tiên hé dạng trên bầu trời cũng là lúc Ngọc Thuần lên đường đi xa, cô thừa nhận trong lòng còn sót lại tia không tình nguyện. Ngọc Thuần ôm chặt cánh tay Trọng Huấn, giả như quyến luyến anh trai.
"Buông ra đi!"
Mấy trò vặt của cô Trọng Huấn sớm đã nhìn thấu.
"Người ta không nỡ xa anh mà."
"Anh thừa biết em nghĩ gì đấy."
Trọng Huấn búng trán em gái, hất tay bế gọn Ngọc Thuần lên xe. Cô la hét giãy giụa mà chẳng làm gì được anh, Ngọc Thuần thò đầu ra cửa sổ xe, vẫy tay nói lời tạm biệt.
"Đến đó nhớ làm việc chăm chỉ, đừng có lười biếng nhé."
Chẳng nói được lời nào ngọt ngào, Ngọc Thuần tặng cho Trọng Huấn ánh mắt đầy thiện cảm.
Đến phút cuối Kim Bội vẫn là người lo lắng cho cô nhất, em ấy đưa rất nhiều đồ, đa phần là chăn và áo ấm vì biết Ngọc Thuần sợ lạnh.
"Chị đến đó nhớ giữ gìn sức khỏe mau mau trở về, em ở nhà đợi chị."
"Chị biết rồi!" Ngọc Thuần hạ thấp giọng nói: "Còn về để tiễn em gái xuất giá chứ."
Kim Bội ngại ngùng lấy tay che gương mặt đỏ ửng.
Bà Tú Huệ dặn dò Ân Đình: "Đi đường nhớ phải cẩn thận, buổi tối tìm quán trọ tốt nghỉ ngơi, nhất định phải bảo vệ tiểu thư?"
Ân Đình cầm roi, trao cho phu nhân ánh mắt kiên định và lời hứa.
"Xin phu nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ tiểu thư chu toàn."
Xe ngựa chầm chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-tinh-nhan/2624746/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.