Lệ Khôn đưa Mạnh Trạch về nhà, sau đó quay trở lại đội.
Ánh trăng sáng tỏ.
Trên sân huấn luyện, cả người anh đu trên xà đơn, luyện tập cơ thể. Hơi thở Lệ Khôn không được đều đặn, trong lòng yên lặng đếm hết:"......299, 300."
Sau đó nhảy xuống, giãn cánh tay hoạt động gân cốt, cơ thể nóng rực, cởi chiếc áo cộc ra, chỗ cơ bụng nhỏ từng giọt mồ hôi.
"Anh Lệ." Một bóng người chạy từ ký túc xá ra, Lâm Đức cao gầy, phơi nắng tới mức ngăm đen, khuôn mặt đỏ như củ khoai lang nửa sống nửa chín.
"Thật sự là anh á, còn tưởng rằng hoa mắt chứ." Lâm Đức đứng yên, vuốt tóc cười ha hả:"Em vừa mới luyện tập xong. Anh không về nhà nghỉ ngơi à? Mà, đúng rồi, em mới lấy hai cái màn thầu từ trong canteen, anh ăn không?"
Lệ Khôn gạt chiếc hộp cơm đưa tới mặt: "Không cần." Sau đó vừa mặc áo lại vừa nói: "Ngày kia lập tức mở một cuộc họp, hai ngày tới tôi sẽ ở trong đội, có số việc cần phải nói với các cậu."
Lâm Đức đi song song cùng với anh, một miệng nhét đầy màn thầu, hàm hồ nói: "Anh, anh vừa mới từ Afghanistan trở về, lập tức đã có nhiệm vụ tới, đừng mệt mỏi quá, chú ý thân thể."
Lệ Khôn đập lên đầu cậu ta: "Tất cả màn thầu đều phun lên mặt anh đây, đã nói với cậu nhiều lần rồi, lúc ăn không được nói chuyện."
Mồm Lâm Đức tức khắc phồng to, đem tất cả số màn thầu trong mồm nhuốt xuống, sau đó hai chân đứng nghiêm, chào theo nghi thức quân đội: "Rõ!"
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-rang-em-o-ben-canh-anh/245/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.