Edit: Băng Tâm
Beta: An Lam
Cuối cùng cũng đã đến ngày xuống núi, kỳ thực trong lòng Mộng Tịch rất vui vẻ. Đến Thiên Thanh đã hơn sáu năm, nàng cơ hồ rất ít khi rời khỏi ngọn núi cao nhất, huống chi là rời khỏi Thiên Thanh sơn.
Lần xuất môn này tuy nói là chuẩn bị cho đại hội kiếm tiên, đề cao năng lực tự thân thực chiến, nhưng nghĩ đến có thể đi qua nhiều nơi, lĩnh hội phong thổ nhân tình, nàng đã chờ mong lại càng hưng phấn. Ngay cả ai đi cùng, nàng cũng không để ý.
Nhưng lại nghĩ đến phải xa sư phụ ba tháng, trong lòng nàng liền rầu rĩ lo lắng, cho tới bây giờ cũng không rời xa sư phụ lâu như vậy. Trước đây chỉ cần sư phụ không ở đó mấy ngày, nàng sẽ một mình ở Sương Vân điện đếm ngón tay, mỗi ngày ngồi ở đình trúc hoặc dưới gốc đào nhìn về bầu trời ở nơi xa, hi vọng sau một khắc có thể nhìn thấy bóng dáng bạch y như tuyết kia.
Mà bây giờ, lại là ba tháng lận! Ai, không biết ba tháng sau nàng có phải vì không thấy sư phụ mà nhớ thành bệnh không, như vậy nàng sợ rằng còn chưa kịp tu thành tiên thân cũng đã phải đi địa phủ mất thôi.
Lại là một tiếng thở dài sâu xa, Hinh Nhị rốt cuộc không nhịn được:
-Mộng Tịch ngươi không sao chứ, thế nào lại một hồi cười, một hồi thở dài, có phải sinh bệnh hay không?
Tay phủ lên trán của nàng, không có nóng.
-Đúng vậy xú nha đầu, chúng ta mới đi có mấy canh giờ, ngươi đã thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1967/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.