Edit: Băng Tâm
Beta : An Lam
Lát sau, Dịch Vân Lạc truyền âm cho Mộng Tịch bảo nàng trở lại bên cạnh hắn, thấy nàng đi tới với vẻ mặt đỏ bừng, hắn không khỏi mỉm cười. Tư mệnh tinh quân này cũng thật là, đồ đệ hắn còn nhỏ như vậy, lại để nàng uống nhiêu rượu như thế, may là rượu hoa đào không quá mạnh, bằng không với cách uống của nàng, cũng đã sớm ngã xuống đất bất tỉnh.
Thế nhưng…
Lần đầu tiên uống rượu, nàng đã uống cạn như vậy mà có thể vững vàng đi tới, tửu lượng của nàng coi như không tệ.
-Sư phụ tìm ta có chuyện gì vậy…
Mộng Tịch chóng mặt đi tới bên cạnh hắn, kéo ống tay áo trắng như tuyết của hắn. May là nàng vẫn không tới mức không còn biết gì, vẫn biết đây là Dao Trì chứ không phải Sương Vân điện, không trực tiếp ôm cánh tay của hắn, cọ vào người hắn
Dịch Vân Lạc bất đắc dĩ giơ tay lau rượu bên khóe môi nàng:
-Nhìn bộ dáng của người bây giờ thật giống với một con mèo nhỏ.
Ngữ khí mặc dù nghiêm túc nhưng lại tràn đầy vẻ quan tâm, Mộng Tịch nghe xong trong lòng phảng phất sự ấm áp, không coi ai ra gì mà cười đáp:
-Không phải còn có sư phụ ở đây sao?
Khóe miệng cong lên, nửa cười nửa không nói:
-Ngươi không phải muốn ăn đào sao, ngồi ở đó sao có thể ăn được
Tay phất qua gương mặt nàng, Mộng Tịch chỉ cảm thấy một trận thanh lương, men say tan hơn phân nửa, chỉ là mắt vẫn mông lung, mang theo một tầng hơi nước, mộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1966/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.