Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Thời gian thấm thoát, mới đó mà đã một năm vôi vã trôi qua.
Đầu thu, trong khoảng sân phía trước điện Sương Vân, hoa đào vẫn nở rộ quyến rũ như trước, vô cùng rực rỡ diễm lệ. Cảnh sắc này thực sự không hòa hợp với rừng phong đỏ rực khắp đỉnh Tử Hà.
Mộng Tịch chống hai tay lên má, ngồi dưới một gốc cây đào, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hoa đào chằm chằm như mất hồn.
Thật lòng không hiểu nổi vì sao sư phụ phải hao tốn nhiều thời giờ và tâm tư như vậy để chăm chút những cây đào này?
Năm trước, khi vừa tới điện Sương Vân, nhìn thấy rừng đào vô cùng diễm lệ này, cô bé đã kích động tới mức nào! Thầm nghĩ chỉ cần chờ hoa tàn, là có thể ăn những quả đào trong veo như nước! Những chùm hoa đào nở rực rỡ thế kia, thì khi kết trái sẽ nhiều đến mức nào! Nhiều khi đang nằm ngủ mơ thấy những cây đào này, cô bé cũng thèm đến chảy nước miếng.
Nhưng cô bé lại đợi một tháng rồi lại một tháng, cuối cùng chẳng thấy hoa đào tàn, đừng nói đến kết quả, cơ bản là ngay cả bóng dáng cánh hoa tàn cũng chẳng thấy đâu.
Tình cờ có vài ngày cô bé phát hiện những đóa hoa đang dần dần tàn úa, dường như sắp rụng rơi, nhưng lại vô tình nhìn thấy sư phụ đứng ở trong sân, hai tay hiện lên vầng sáng màu bạc. Chỉ chốc lát sau, mấy luồng sáng truyền thẳng tắp từ tay sư phụ đến mấy cây đào, ánh sáng bao quanh hoa đào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1957/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.