Editor: Bạch Ngọc Tuyết
Beta: An Lam
– Ấy, nha đầu chết tiệt kia, sao ngươi lại khóc …
Nhìn thấy viền mắt Mộng Tịch phiếm hồng, Thi Vương nhất thời nóng nảy, một loạt câu oán giận còn chưa nói ra kia thoáng chốc bị nghẹn ở cổ họng.
Lời nói của hắn hình như cũng không nghiêm trọng lắm đi, sao lại chọc tiểu cô nương nhà người ta khóc rồi.
Tay chân bối rối muốn lau nước mắt cho nàng:
– Được rồi được rồi, ngươi đừng khóc nữa, là ta sai rồi, ta không nên nói nặng lời như vậy. Ta không có ý muốn rời khỏi ngươi mà….
Mộng Tịch vừa nghe lời nói của hắn, nước mắt vốn chỉ quanh hốc mắt, thoáng chốc lại trào ra.
Thi Vương luống cuống tay chân xoay quanh tại chỗ:
– Ái chà, ta thật sự không phải cố ý muốn nổi giận với ngươi ! Kỳ thực ở trong cái gói to kia cũng không phải là không tốt ….Mặc dù, mặc dù nó vừa rách, vừa nhỏ lại vừa loạn, còn không thể thấy ánh mặt trời, thế nhưng tốt xấu cũng không có ai quấy rầy, rất thanh tĩnh, vừa lúc có thể để ta an tâm tu luyện thôi….
Thi Vương càng nói càng loạn, thấy bộ dạng gấp đến sắp phát điên của hắn, rốt cuộc Mộng Tịch cũng không nhịn được liền bật cười.
Nàng đang khóc khi nào chứ, chỉ là thật lâu rồi chưa thấy nên rất nhớ hắn, vừa gặp mặt lại thấy bộ dạng tức giận của hắn, vui quá mà khóc thôi!
– Sao ngươi lại cười?
Thi Vương mở đôi mắt to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912338/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.