Edit: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
Vĩnh viễn nàng vẫn không thể quên được ngày đó, quên được cái cảm giác như từ thiên đường rớt xuống địa ngục.
Mặc dù không thể nói nhà nàng có của ăn của để, nhưng cũng không đến nỗi không có miếng ăn. Phụ thân nàng là quan nhỏ ở huyện, mẫu thân là một thợ may làm công. Một nhà ba người sống một cuộc sống đủ ăn, mùa đông có thể cùng nhau vượt qua giá lạnh, cực kỳ ấm áp hòa thuận.
Nàng nhớ ngày đó là sinh nhật lần thứ mười của nàng, mặc dù bận rộn công việc nhưng ba mẹ vẫn cố gắng dành ra một thời gian, để dẫn nàng đi chơi.
Hai tay nàng cầm tay cha và mẹ đi trên con đường nhỏ, trong lòng còn nghĩ rằng đây chính là ngày vui nhất của mình kể từ khi còn bé đến giờ, nhưng nàng lại không nghĩ rằng thứ hạnh phúc ngắn ngủi này còn chưa trôi qua được nửa ngày, cùng với cuộc sống nhân sinh hạnh phúc của nàng đã thực sự chấm dứt.
Ngày hôm đó, cha và mẹ nàng chết dưới đao của bọn cường đạo, máu tươi chảy đầm đìa, làm hai tròng mắt cũng bị nhuốm đỏ theo.
Ngày hôm đó, đi theo cha mẹ nàng còn có một tiểu muội muội chưa chào đời, và là nguyên nhân mà nàng cùng với tiểu muội muội không thể trở thành người thân của nhau.
Mà lúc đó, nàng cho rằng bây giờ là lúc nàng đi theo cha, mẹ, còn có tiểu muội muội, thì đột nhiên trên không trung xuất hiện một đạo thất thải quang mang. Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912337/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.