Editor: Lưu Nguyệt
Beta: An Lam
Thành Nhạc Châu
Bên trong thành người đến người đi, ngựa xe như nước, tiếng người ồn ào. Khắp nơi đều là y phục lộng lẫy, rất nhiều phú thương duyên dáng sang trọng, có thể tùy ý thấy được nhân sĩ giang hồ trải dài đầu đường cuối ngõ, vô cùng náo nhiệt.
Mộ Dung Diệc Hàn quen thuộc dẫn bọn Mộng Tịch họ tới tửu lầu náo nhiệt nhất trong thành, tìm một bàn cạnh bên cửa sổ ngồi xuống.
– Mấy vị khách quan cần gì?
Tiểu nhị trong quán mỉm cười đi lên phía trước, cúi người nhiệt tình hỏi han
– Mang đại mấy món ăn sáng lên đi
Mộ Dung Diệc Hàn sửa sang lại áo bào:
– Đúng rồi, ta biết được nơi này của các ngươi có bát bảo…Bát bảo…Bát bảo gì nhỉ?
– Là bát bảo phỉ kê, khách quan, đó là đặc sản của quán này.
– Đúng, chính là cái đó, đem hai phần, các ngươi làm đi.
Mộ Dung Diệc hàn tiện tay ném một thỏi bạc cho hắn.
– Đa tạ, xin các vị đợi một lát.
Chiếc khăn trắng trên vai tiểu nhị run lên, vui tươi hớn hở xoay người rời khỏi.
– Sư huynh, hai phần có phải hơi nhiều hay không, chúng ta ăn nổi hết sao?
Lăng Vi kéo ống tay áo của hắn.
Mộ Dung Diệc Hàn liếc mắt nhìn nàng đang kéo tay hắn, có chút không kiên nhẫn rút ra:
– Khó có khi Tôn thượng không ở đây, lúc này không ăn nhiều một chút, còn muốn chờ sau này đến khi về Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912222/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.