Qua một hồi, sau khi đã ngồi xuống thở lấy hơi. Tôi mới từ trong kinh hoảng tỉnh lại, ngũ tạng vẫn còn quay cuồng trong người nói cho tôi biết. Suýt chút nữa đám cành khô đó đã xé rách tôi, lực đạo ác liệt khiến sống lưng tôi hiện tại vẫn còn lạnh lẽo.
Từ trong hành trang lấy ra bình hồi phục, uống một mạch hai ba bình mới coi như bình ổn. Tôi mới quay đầu sang nhìn Cherry vẫn còn ôm cây súng của mình ngồi xổm bên cạnh. Đặc biệt, khi ánh mắt lướt xuống cây súng to lớn dị thường, sơ lược thông tin của nó đều được hệ thống truyền tới.
Cảm nhận được tầm mắt của tôi, Cherry mới rướn người lại gần. Dùng ánh mắt thơ ngây trong suốt lặp lại câu hỏi: "Sao rồi Ran? Đỡ hơn chưa?"
"Đừng lo, đỡ hơn rồi!" Thu hồi tầm mắt, tôi mới chuyển sang nhìn xung quanh: "Đây là đâu?"
Cherry nghe vậy liền lắc đầu, cũng dùng ánh mắt thắc mắc tương tự nhìn quanh, sau đó thì dừng lại ở hướng chúng tôi vừa thoát ra: "Không biết, nhưng có vẻ không phải tin gì tốt. Đám cây đó đến đây liền thu lại, chắc hẳn có thứ gì làm chúng nó sợ."
Hiếm khi thấy Cherry nói một câu nghiêm túc thể hiện đúng tuổi, tôi khẽ gật đầu đồng ý. Thần kinh vừa thả lỏng trong phút chốc lại căng chặt cảnh giác.
Trước mắt là một cánh đồng tuyết, tất cả đều được bao phủ một lớp trắng xóa. Dường như không hề nhìn thấy điểm cuối, dưới đất trải một tầng tuyết dày đặc. Chỉ cần bước một bước liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185136/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.