Lối đi ngày càng nhỏ hẹp, vách tường xung quanh không còn khô ráo như lúc mới vào, thi thoảng có vài giọt nước chảy tí tách rơi xuống đỉnh đầu. Ánh đèn pin cũng phối hợp chớp tắt như có dấu hiệu hết pin, miễn cưỡng vẫn có thể xác định hướng đi.
Một tay tôi dắt tay Cherry sợ cô nhóc bị lạc, một tay cầm đèn pin chiếu về phía trước. Tầm mắt thông qua chỉ số hệ thống đề phòng xung quanh, sau khi nhìn bản đồ mới thấp giọng nói:
- Chúng ta gần tới nơi rồi, Cherry nhớ phải đi sát tôi đấy.
- Cherry biết rồi.
Nhận được câu đáp lại, tôi tiếp tục đi lên trước, bước chân có chút nhanh hơn. Trong lòng lại kiềm nén sự khẩn trương và sốt ruột, không ngừng tự nhủ hẳn sẽ không có chuyện gì.
Đi được một đoạn, bất chợt nghe thấy Cherry khẽ lên tiếng:
- Ran! Ran! Có nghe thấy gì không?
Hả? Nghe thấy gì?
Thấy Cherry kéo tay tôi lại, giọng nói lần đầu tiên để lộ ra sự hoang mang khiến tôi đứng khựng lại. Quay đầu nhìn chung quanh, khẽ tập trung nhắm mắt. Dường như có tạp âm mơ hồ ở phía xa hỗn độn dội lại, nếu không để ý sẽ chỉ cho là tiếng muỗi kêu thông thường.
Sắc mặt khẽ biến đổi, tôi tắt đi đèn pin tránh bị kinh động. Mất đi ánh sáng duy nhất, xung quanh lại lần nữa chìm vào bóng tối. Cherry đằng sau hiểu ý ngậm miệng lại.
Tập trung lắng nghe, có vẻ như tạp âm đã lắng dần.
Tôi thăm dò bước nhẹ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185134/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.